Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Ba mươi năm dân chủ cộng hoà



Ba mươi năm kháng chiến đã thành công :P
(Theo sự chỉ đạo của bác ĐHP)

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2009

Let's go to the garden


Sao mãi không có ai đi ngang qua khen cái áo mới của mình vậy ta???

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

"Thật là quý hoá"

1.
Mai ông bà nội sẽ lên thủ đô mừng sinh nhật sớm của bạn Gấu. Sẽ phải có bài diễn văn thật long trọng nhưng mà hẵng để đến đúng ngày đã. Độ này anh phát triển vượt bậc về nhận thức, đã đạt đến trình độ nếu không ai để ý đến là lẳng lặng quay ra 1 góc ngồi...dỗi. Dỗi rất dai và rất tinh tế. Không thèm nói, không thèm khóc. Mà đã khóc thì khóc rất lâu. May mà bố có sẵn cuốn tâm lý trẻ con tra ra thì đúng là bọn 2 tuổi nó dở hơi thế chứ không chắc đã phát khùng lên rồi.

2.
Từ ngày có con, điều chuyển biến quan trọng nhất với tôi là thường xuyên suy nghĩ nhiều hơn về bố mẹ mình, về việc sống thực tế thế nào cho một cuộc đời hình như không ngắn không dài. Bác 5xu có nói một ý hay, phải có con để nghiệm sinh được về việc được sinh ra. Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ, than ôi cuối cùng vẫn là chuyện nước mắt chảy xuôi, trải đời là gì nếu không phải đầu tiên là cảm giác thấm thía mà không ngôn từ nào diễn tả được.

3.
Một chuyển biến quan trọng nữa là trở lên dễ nhạy cảm mủi lòng khi đọc những tin liên quan đến trẻ nhỏ. Phải đấy bác ĐHP ạ, bây giờ mình biết sợ, thấy sợ những thứ vu vơ vì có lẽ nó là nỗi sợ khởi nguồn từ tình thương, lòng quyến luyến và tinh thần trách nhiệm đã thành một sự thực. Lo lắng, nghĩ ngợi lẩn thẩn quá người già :) Như cháu bé kia, không biết gia đình có biết một việc rất cần thiết phải làm ngay là đưa cháu đi khám chụp tổng thể không nữa.

4.

- Tình mẹ, như tôi đã nói, là khẳng định vô điều kiện về sự sống của con trẻ và những nhu cầu của nó.

> Nhưng còn một quan trọng nữa thêm vào mô tả này:

- Sự khẳng nhận về sự sống của con trẻ có hai khía cạnh; một là quan tâm và trách nhiệm tuyệt đối cần thiết để duy trì sự sống của con trẻ và sự khôn lớn của nó.

- Khía cạnh khác tiến xa hơn việc chỉ duy trì. Đó là thái độ tiêm nhiễm trong con trẻ một tình yêu hướng đến sự sống và mang lại cho nó cảm giác ấy: sống còn thật là quý hóa, làm bé trai hay bé gái thật là quý hóa, ở trên trần gian thật là quý hóa! (Tự nhiên liên hệ đến những câu chuyện về tự tử chủ yếu xảy ra ở trẻ vị thành niên hiện nay).

+ Hai sắc thái của tình mẹ này được diễn tả rất gọn gàng trong câu chuyện về Sáng Tạo của Thánh Kinh: Chúa tạo ra thế giới, và loài người – điều này tương xứng với sự quan tâm và khẳng nhận giản dị về Hiện Hữu/ Nhưng Chúa vượt quá sự cần yếu tối thiểu này – mỗi ngày sau khi thiên nhiên - và loài người - được tạo ra, Chúa phán: “Thật là quý hóa”.

+ Tình mẹ trong bước thứ hai này khiến cho đứa con cảm thấy: sinh ra là điều quý hóa, nó tiêm nhiễm cho con trẻ “tình yêu đối với sự sống”, và không chỉ ước vọng sống còn.

+ Một ý tưởng nữa: diễn tả trong Thánh Kinh: Đất Hứa (Đất luôn luôn là biểu tượng về Mẹ) được mô tả như là “chảy tràn sữa và mật”.

+ Sữa là biểu tượng cho sắc thái thứ nhất của tình yêu: sắc thái quan tâm và khẳng quyết.

+ Mật tượng trưng cho sự êm dịu của sự sống, tình yêu đối với nó là hạnh phúc sống còn.

> Hầu hết các bà mẹ có thể cho “sữa”, nhưng chỉ số ít mới có thể cho cả “mật”.

+ Để có thể cho “mật”, một bà mẹ không những chỉ duy trì là một “mẹ hiền”, mà còn phải là một người sung sướng–và mục tiêu này không được hòan thành nhiều cho lắm!

+ Hậu quả gây trên con trẻ có thể cực kỳ quá độ - tình yêu của mẹ đối với sự sống cũng di truyền như mối ưu tư của bà.

> Cả hai thái độ đều có một hậu quả sâu xa trên toàn thể nhân cách của con trẻ, thực vậy, người ta có thể phân biệt ở những đứa trẻ - và người lớn – những đứa chỉ nhận được “sữa”, và những đứa nhận cả “sữa và mật”.

(Tình mẹ - Phân tâm học và tình yêu, Erich Fromm).

5.
Ta trở thành con người mà ta muốn trở thành.

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Linh tinh, bố của linh tinh

1.
Nếu không phải là báo Time bình bầu thì chắc mình chẳng biết gì về thành tích xuất chúng của nhà toán học NBC. Mà biết thì biết vậy chứ có hiểu quái gì đâu :)

2.
Vụ Bộ GD ra cái quy chế gì định quản lý anh em đi du học mình vốn không liên quan nhưng từ vụ bác GS toán nên đọc ra cái link của diễn đàn phdvn.org có bài viết phản đối. Không đọc kỹ nhưng mình tưởng điều đầu tiên cần nói đến là cái quy chế đó đúng hay sai so với hiến pháp, pháp luật chứ nhỉ?

3.
Có điều cái diễn đàn đó vừa bị hack gòi :)

4.
Vụ City Palace ở Đức cũng hơi buồn cười. Bác KTS Đức được giải Ba tức mình đi tố bác KTS Ý chưa đủ điều kiện dự thi dù phương án đã đủ điều kiện trúng giải (@ Ban tổ chức cuộc thi). Mình tưởng đã là KTS "yêu cái đẹp-ham cái giàu-thích hoành tráng" thì không chơi chiếu hậu chứ nhỉ. Sáng tạo ra mới khó chứ bổ thì thằng nào chả bổ được :P

5.
Nhân đó thấy ý tưởng bình cũ rượu mới của dự án đấy cũng hay. Giữ cái vỏ phảng phất như cũ nhưng bên trong thay đổi nội dung sử dụng. Nó giữ ý nghĩa biểu tượng của công trình nhưng thay đổi dần nội dung công năng của nó cuối cùng tiếp biến thành ý nghĩa của một biểu tượng khác: nơi quá khứ được nhớ đến và đối thoại cởi mở-đồng thời hiện đại và tương lai cãi nhau một cách hoà hoãn :D

6.
Tóm lại là cứ hiệp hội Di sản, Trường ĐH, Thư viện mà phang. Thôi, hay là chúng mình dựng lại cái thành cổ Thăng long thời Lý-Trần bằng đá, chồng lên trên cái thành thời Lê-Trịnh bằng gạch, ngoắc lên nữa cái thành bằng gỗ kính của thời Nguyễn, đặt cái tượng bác gì bằng thạch cao lên chốc cùng, rồi cho anh em nghệ sỹ vào biểu diễn nghệ thuật đương đại, đọc thơ Hậu Hiện Đại...thì có khi là chẳng cần phải ra quy chế bắt anh em du học sinh cũng lũ lượt tìm về Tổ quốc.

7.
Đề nghị coppy ý tưởng này cần ghi rõ nguồn :))

8.
Và không được hack.

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009

Quân tử tam lạc - Mạnh Tử

1.
Phụ mẫu câu tồn, huynh đệ vô cố, nhất lạc dã.
Ngưỡng bất quý ư thiên, phủ bất tạc ư nhân, nhị lạc dã.
Đắc thiên hạ anh tài nhi giáo dục chi, tam lạc dã.


Mạnh Tử - "Tận Tâm - Thượng".

Cha mẹ đều còn, anh em không bị gì, ấy là cái vui thứ nhất.
Ngửa mặt lên trời mà không hổ, cúi đầu với người mà không thẹn, ấy là vui thứ hai.
Được và dạy anh tài trong thiên hạ, ấy là vui thứ ba. (vi.wikipedia).

2.
Mạnh Tử thật khác so với Khổng Tử. Có người giảng là do thời thế của hai vị ấy khác nhau nên xuất xử phải khác nhau. Nếu đọc Luận Ngữ thấy sự hài hoà thích đáng và không thể nào kể rõ, không thể nào theo kịp thì đọc Mạnh Tử cái cảm giác thường xuyên là sự bức bách (dẫu rằng) của Trung Chính. Đời nay đọc đoạn "Quân tử tam lạc" kia mà ngẫm ra thì có gì mà không đúng, nhưng rõ ràng là cao quá, cứng quá, không dám nghĩ người thường có thể có hết nổi. Đừng vội nói cứng quá tất gãy, như Mạnh Tử tuy có thể nói là cuối cùng cũng chẳng gây dựng nổi vương nghiệp cho ai nhưng một đời lẫm lẫm toàn làm thầy thiên hạ, được vua chúa các nước cung phụng, thì chẳng phải là không làm suy suyển chút tâm thế nào đấy sao.

3.
Nếu lướt qua có thể nghĩ đạo Nho chỉ là những tư tưởng đạo đức chính trị để làm theo thì thực chưa kể là biết. Trên phương diện tu thân, luyện tâm, Nho gia cũng có những phương pháp để rèn luyện, thực hành hàng ngày như...tập thể dục và cũng có những ghi chép mô tả về những cảnh giới tinh thần nghe cứ phảng phất như của tôn giáo nào đó. Mạnh Tử có bàn về cách rèn luyện Bất Động Tâm và thành tựu của nó. Những môn đệ của học phái Vương Dương Minh thực hành thiền định (Nho gia cũng có phép thiền định như nhiều nhà khác chứ món này không phải độc quyền Phật gia) và một số đạt đến Bất Động Tâm và để lại những mô tả rất giống với thành tựu của PG.

Liệu có lẽ nào bí mật của cuộc sống Tận Tâm lại chỉ là triệt để thực hành những điều căn bản nhất? Như là "làm điều thiện, ngăn điều ác", những điều mà từ đứa trẻ đến người gia lão đều biết nhưng chẳng mấy ai thực hiện triệt để được?

Bố mẹ tin tưởng yên tâm về mình, vợ chồng đồng điệu trong cư xử, anh em thân thiện, bạn bè tín nhiệm, làm việc gặp người hiểu ý, luôn tự xét mình - những việc này nghe có dễ làm, dễ đạt hơn đạo lý thánh hiền không nhỉ. Thời mạt pháp nói ra những điều chân chính nhiều lúc vẫn ngượng mồm. Thật.

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Ghi chép dọc đường - Quảng Nam. NDHCTCM.2.

3.
Những bận nào Trà Linh qua Đá Dừng Hòn Dựng
Dùi Chiêng về Phường Rạnh ngược Khe Rinh
Bao lần anh cùng chúng em lận đận
Bôn ba qua rú rậm luống rùng mình


Hoá ra Tam Kỳ là một thị xã nhỏ đang phấn đấu thăng cấp lên thành phố. Thành phố thì mọi thứ cần to hơn và điều dễ nhận thấy đầu tiên là tất cả các trụ sở của Tỉnh ở đây đều được đặt trong các khuôn viên rộng rãi đến loãng cả không gian. Cả thị xã là những lô lớn rộng thênh thang với những con đường trồng toàn cây trứng cá. Loại cây này là một sai lầm sơ đẳng về nguyên tắc trồng cây xanh đô thị: những quả trứng cá chín rụng be bét trên vỉa hè loang lổ những vệt nám đen xạm cùng với lũ côn trùng khiến cho ta chỉ có thể nói về cảm giác đó bằng một hình dung từ "nhớp nháp".

Ở trong này vào quán thật khó để kiếm được món rau xanh như ngoài Bắc. Có thể trước hết là tại khí hậu, thổ nhưỡng, sau là tại đã thành văn hoá luôn rồi. Lạ là bia lấn át rượu một cách tuyệt đối. Lạ nữa là mọi người ở đây đều bảo làm quái gì có rượu Hồng Đào. Ừ cũng có thể rượu hồng đào chứ không phải rượu Hồng Đào mới là chưa uống đã say.

4.
Sở TM&DL QN lúc đó mới được thành lập, trụ sở còn chưa kịp hoành tráng như các sở khác. Hoá ra ông giám đốc Sở là một người dân dã và dễ mến. Ông hào hứng với việc sẽ xếp được lịch để cùng đoàn đi khảo sát toàn bộ cung đường HCM mới mở đi xuyên qua tỉnh QN. Như vậy là sẽ đi khoảng đâu chừng bốn năm trăm cây số đường miền núi. Sẽ qua một vài cung đường còn chưa chắc chắn là có đi được không, nhưng tất cả xác định là cứ đi đi đã.

Chuyến xe chính thức khởi hành từ 5 g sáng và người cuối cùng được đón là một vị khách đặc biệt mà ông GĐ rất quý mến muốn mời đi cùng. Một nhạc sỹ, nhà báo, nhà phê bình chuyện chưởng, nhà nghiên cứu...nói chung là một giáo sư biết tuốt. Suốt chặng đường dài nhờ giáo sư mà chuyến xe luôn đầy bộn những câu chuyện trên trời dưới bể. Ông nói nhiều và nhanh, như thể sợ rằng người ta sẽ không kịp nhận thấy hết tất cả những vốn liếng kết giao giang hồ chốn văn nghệ sỹ, những sưu tập ngóc ngách giai thoại anh nọ bác kia của trí thức miền Nam. Thực lòng tôi cũng chẳng thành kiến gì những chuyện này, nhưng ta sẽ thấy ngao ngán khi nhận ra rằng hoá ra lại cũng có cả những mô tuýp phong cách cho những nghệ sỹ phủi, trí thức bụi. Tình cảnh chẳng khác gì việc phải đi ăn hai cái đám cưới cùng một ngày cùng một lúc tại hội trường kia và lại cùng một anh MC nọ. GS Biết Tuốt thực ra cũng chỉ tám những chuyện vô thưởng vô phạt kiểu trích dẫn "cộ xe nhiều cũng cửng như hươu" nhưng ông bị tâm trí tôi đề kháng vì vô tình ông là ví dụ điển hình cho cái tâm thế du hý văn hoá dễ dãi mà tôi đang muốn vượt qua ngay từ lúc khởi hành. Từ đây ông sẽ đứng bên lề câu chuyện của tôi, nhưng dẫu sao ông cũng đã góp phần tạo nhân duyên cho một không khí, một cuộc du hành của tâm trí.

5.
Em nhớ hay không? hồn hoa dại cỏ
Những ngậm ngùi đầu núi canh khuya
Vàng cao gót nai đầu truông hãi sợ
Gió cây rung trút lá mộng tan lìa

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009

Ghi chép dọc đường - Quảng Nam. Nghĩa địa hoang cháy trong chiều muộn. 1.

Không thích kiểu đặt gạch này nhưng muốn ép mình viết đôi điều về Quảng Nam-một vùng đất khởi đi từ BG, lòng tôi vương vấn nhiều tình cảm. Mỗi lần muốn viết, lại thấy trong mình còn thiếu vắng hụt hẫng điều gì đó không làm rõ ra được.
-------------
1.
Quãng năm 2003 tôi ghé Quảng Nam chừng 01 tuần trong khuôn khổ chuyến đi công việc một loạt các tỉnh phía Nam. Nội dung làm việc ở QN là khảo sát thực địa để lập QH du lịch toàn tỉnh. Vậy là tha hồ đi dọc ngang một vùng đất, hàng nghìn km trong vài ngày. Nơi nào đẹp, còn hoang sơ có tiềm năng (nhưng chưa) khai thác ta tới xem chơi. Món gì ngon lạ (thiên hạ chưa biết) ta nếm thử :) Tiền có nhà nước trả, đường có người trong ngành dẫn đi - hỏi còn tiện nghi nào hơn. Riêng những đặc điểm này có thể coi là xứng đáng để trừ vào 8 tháng mài mòn con người trong môi trường quốc doanh được lắm thay.

Từ trước chuyến đi, chúng tôi đã hồ hởi tìm kiếm tài liệu, tra cứu bản đồ để lên một lịch trình, những chỗ phải đến, những thứ chắc là phải xem...Những thao tác không khỏi hình thành trong tôi một mường tượng sơ khởi về vùng đất này. Ngày đó tôi mới đọc một tác phẩm duy nhất của BG là cuốn "M.H và Tư tưởng hiện đại". Tôi có cảm tình với ổng và biết ổng là người QN nên không khỏi hồi hộp về việc mình sẽ ghé qua Duy Xuyên xem đàn bò trên đồi sim chín ra sao.

Nhưng tôi cũng giữ cho mình một khoảng hờ hững để khỏi thất vọng: không có gì là nhất thiết cả, hãy để cho mọi khả năng đều có thể đến. Hơn nữa chuyện quê hương xứ sở tôi vốn coi chỉ là câu chuyện một dòng sông, chúng ta chỉ cần coi trọng một căn cước chung là thân phận con người-những con người luôn hoài hướng về một quê hương không biết ở đâu. Gói ghém một nhân cách như BG vào một địa phương là chuyện có cũng được, không biết lại càng hay; tôi nghĩ vậy và tôi đã khởi đầu chuyến đi bằng tâm thế của một người dưng lang thang.

Đã hơn 6 năm nhưng trong tôi, sau tất cả những gì đã trải qua, vẫn cảm thấy mình đã lạc lại đâu đó ở vùng đất ấy. Có lẽ chính vì vậy mà chưa bao giờ tôi thực sự cảm thấy có thể kể liền lạc về Quảng Nam, về một buổi chiều hoang tàn đến thê lương trên đập Vĩnh Trinh năm xưa. Thực ra mà nói, cũng chẳng có gì để nói. Chỉ là tôi nghĩ sẽ không tái hiện được chính xác những gì tôi đã trải qua. Và trong chuyến đi miên viễn của tinh thần, chưa bao giờ tôi muốn kể lại nó chỉ như là một câu chuyện mua vui. Vậy đây có lẽ cũng lại là một chuyện có thể dài mãi mãi nào đó đôi phen ta kể lể như là chỉ để chính ta nghe.

2.
Tần hô Tiểu Ngọc nguyên vô sự
Chỉ yếu Đàn lang nhận đắc thanh.

Nguyệt cầm - Xuân Diệu

1.
Em về mấy thế kỷ sau

Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không
Ta đi còn gửi đôi giòng
Lá rơi có dội ở trong sương mù?

2.
Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh

Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng trời trong đêm thủy tinh

Lung linh bóng sáng bỗng run mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,

Đàn ghê như nước, lạnh trời ơi …
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người …

Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê

Chiếc đảo hồn tôi rộn bốn bề …
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

3.
Thơ XD tôi thích và nhớ mỗi bài này. Nhiều người xếp nó vào các thể loại khác nhau như khẩu vị, phân tích theo lý thuyết này kia tuỳ sở trường. Với tôi bài thơ này đơn giản là một chuỗi các hình ảnh và liên tưởng đa nghĩa, gợi suy tưởng được lồng ghép trong chuỗi âm sắc, vần luật, bằng trắc rất thành công và tương đồng giữa nhạc điệu của chúng với chuỗi liên tưởng. Nó gợi ra không gian, thời gian, phông văn hoá xưa rồi nay. Ngôn từ chỉ là cái cớ, hình ảnh nhiều phen sáo nhưng chuỗi ấn tượng, cảm xúc thì độc đáo và liền lạc, rền vang trong tâm trí như một lượt dồn rải của tiếng đàn tỳ bà giữa đêm.

4.
Có điều, thơ XD ấn tượng cảm xúc thì mãnh liệt mà di âm lại chẳng được bao lăm. Đọc xong là hết. Lại phải đi tìm kiếm một cảm xúc khác, một bài thơ khác. Không tự đầy đủ được.

Nhưng mỗi lần nghĩ đến bài Nguyệt Cầm, tôi lại nhớ đến cảm giác đứng giữa đêm sương bạc ngửa cổ rõi miết trăng xưa trong veo như đĩa bạc khảm giữa nền trời men ngọc biếc với những tơ mây li ti vân vi dăng mãi đến mấy ngàn dặm phía chân trời. Trong khoảnh khắc, cả hào khí lẫn lòng cảm khái đều thấm đẫm toàn thân như sương cuối thu năm nọ. Việc ngửa cổ ngó chơi hẳn ai trong đời cũng từng có lần trải qua; cũng từng có lúc nghĩ lại mà cười nhẹ. Nghìn năm nay vẫn thế mà thôi ư?

5.
Em sẽ khóc khi nhìn trong khóe mắt
Có một người đi lại lang thang
Còn ghi giữ ân tình trong cỏ nhặt
Mưa vi vu vì hẹn với truông ngàn...
(BG)

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009

Cái đuôi chó và một nghìn rưỡi

1.
Phải nói trình độ câu pageview của bác ĐHP tăng nhanh chóng mặt :P Mình mãi mới lẽo đẽo được 13000 mà bác í đã kịp đến 10000 rồi. Nhờ Google analystic làm mình biết được mỗi ngày có khoảng vài chục người ghé thăm (nguyên tắc là vậy, giảm trừ chế độ tự động của web có khi còn ít hơn). Nói cho nó long trọng mấy chục anh chị em cô bác là nguồn an ủi động viên lớn cho tui những ngày tháng lan man này :)

2.
Ăn theo chuyện mười nghìn của bác ĐHP, tôi có chuyện một nghìn rưỡi, vắn tắt thế này: hồi sinh viên có lần có thằng kiếm đâu được cái đuôi chó luộc mang về nhà trọ gầy độ nhậu. 7 thằng sinh viên vét túi mua được nồi nước phở, một cân bún thì...hết tiền. Bỗng dưng móc túi khác thì chính xác là còn một nghìn rưỡi. Anh em quyết định mua dưa chua về ăn cho có rau :P Thằng bạn dân sinh viên maketting đi 1 lúc mang về khá nhiều dưa và một ví dụ kinh điển về kinh nghiệm đi chợ. Nó mua lần đầu 700 đồng tiền dưa chua, đi một đoạn rồi quay lại mua thêm 800 đồng. Thông thường các bà bán dưa bán theo cữ tiền khoảng 1000 đồng, nên nhờ sáng kiến này mà số dưa chua mua được đã tương đương mua bằng khoảng 3000 đồng! Một kinh nghiệm siêu kinh điển :D

3.
(Hy vọng mình lại bứt lên được 1 đoạn pageview :)

Biên giới lãnh thổ

Sáng ngày 2/12/2009, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Gia Khiêm đã bấm nút khai trương Trang thông tin điện tử về Biên giới lãnh thổ do Uỷ ban Biên giới quốc gia - Bộ Ngoại giao thiết lập.

http://biengioilanhtho.gov.vn/bbg-vie/home.aspx


----------
Kể ra nên có bản tiếng Anh nữa thì hơn.

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

Những người ta biết từ xưa

1.
Lâu lắm lại có lần tỉnh giấc lúc rạng sáng. Bên ngoài lạnh và trăng vẫn còn bàng bạc trên mọi bề mặt. Những lúc thế này, ngồi im một chỗ cũng thấy thú vị. Nhớ những gì không đâu.

Anh vẫn bận à? Chán thế chứ, cả hai chúng mình đều bận. Ừa mà chán thật dẫu nghe hơi kỳ. Ít nhất phải có ai đó thảnh thơi lêu bêu để thấy cuộc đời không phải là những rập khuôn tăm tắp chứ nhỉ.

2.
Thấy trăng sáng lại nhớ những đêm trăng sáng ở quê và thói quen đi dạo hàng đêm. Nghĩ luyên thuyên nhớ đến một thằng cùng xóm đã chết từ xưa. Nó cùng độ tuổi mình, học đến lớp 9 thì bỏ ở nhà phụ bố mẹ. Năm sau nó chết vì tai nạn giao thông không đâu. Mình với nó coi như không chơi nhưng biết nhau vì cùng tập Đội hồi bé. Những lần đi dạo đều khoảng 9-10 giờ tối và hay gặp nó ngồi chơi trên thành cầu. Một lần nó nhận xét "thằng T hay đi đâu đấy vào những đêm trăng", vậy rồi nhớ riết cái việc có đứa ất ơ nó để ý thói quen của mình. Rồi nó chết vào một chập tối khi đạp xe đi đưa hàng; bị ô tô tông phải dù đi sát lề đường. Tối mình đi ngang qua đó, nhìn cát dưới chân thấy hơi thắc mắc cho đến khi biết chuyện. Nó làm mình thấy cuộc đời cứ kỳ khôi vớ vẩn ngang xương không đâu-chẳng có lý luận gì hết. Thế thôi chứ chắc nó cũng chẳng tưởng tượng ra là đến tận bao nhiêu năm sau vẫn có thằng nhắc chuyện ngày đó.

3.
Ông Trịnh Mai mất. 76 tuổi là chẳng sớm chẳng muộn. Có điều có những người, những thứ ta biết từ rất lâu, ta vẫn thấy bình thường bỗng nhiên một ngày chuyện hết bình thường. Và ta biết cuộc đời là những không đâu.

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Đinh Ý Nhi. Cũ kỹ vừa phải để không quá ảm đạm.


1.
Rõ ràng là đang đứng trước hiên nhà mình. Mọi người đã ngủ và ngoài kia thì trăng sáng bạc. Không khí lạnh, hanh hao. Vậy mà điều gì khiến mình quay vào? Điều gì khiến tiếng bước chân gõ lơ đãng trong đêm thành ký ức?

Mình đã từng ở một căn nhà trọ khác.

2.
Giờ thì anh đang ngồi đây - một mình trong căn phòng của mình – căn phòng mà anh đã kỳ công lựa chọn cho ưng ý mình. Đúng như anh hằng mong muốn. Nó cũ kỹ vừa phải để không quá ảm đạm. Đơn côi vừa đủ để anh thấy tự do. Có hai cửa cho anh. Căn nhà nhỏ lợp ngói và nằm tận góc miếng đất của chủ nhà. Trước là một khoảng đất rộng bỏ trống. Một cây ổi nhỏ nhỏ, một bụi chuối xa xa và một đống gạch cũ kỹ lên rêu –chúng có mặt để chiều ý anh. Anh lựa chọn tối thiểu những vật dụng trong nhà. Anh muốn tự thân chúng phải có một ý nghĩa gì, gợi lên một cảm giác cụ thể. Không bao giờ nói ra nhưng anh thường thích thú khi có người nào so sánh đúng như anh nghĩ - mọi thứ giống như trong những bức hoạ cận đại hay Phục Hưng – cũ kỹ uể oải. Anh có một cái giỏ đựng những cuộn giấy và vài thứ linh tinh. Một cái ghế để bày đồ uống nước: một ca nhựa đỏ, một con dao nhỏ và một chiếc cốc bằng gốm, tráng men một màu, hoa văn giản dị...Chiếc cốc ấy trong một chiều cao hứng, cùng với vài người bạn, anh đã sang tận Bát Tràng để chọn mua. Những hoa văn của nó gợi cho anh những ký ức. Không rõ rệt được. Nó phảng phất như những câu đồng dao vậy. Góc phòng là một cái hũ sành chỉ cắm một màu hoa cúc – vàng da diết nhưng âm thầm. Quần áo và sách vở, anh để bừa bộn trên giường. Giường là một chiếc giường đôi, nửa trong anh mắc một cái màn đơn và luôn để như vậy, nửa ngoài là sách vở và quần áo. Một sự bừa bộn vừa phải và cố ý để đổi lấy sự ấm cúng. Anh tự lừa dối mình như vậy và riêng với điều bịa đặt này anh tạm hài lòng và chấp nhận như chấp nhận một phí lí. Anh nhớ đến ông Nam Cao và tặc lưỡi tiếc rẻ. Ông trẻ này dường như đã chặn mất của anh một cảm giác rồi. Thật tiếc cho những ai cả đời chưa một lần say rượu. Họ sẽ chẳng bao giờ biết được cái cảm giác của Chí Phèo lúc tỉnh rượu. Anh chưa hẳn là Chí nhưng anh cũng đang trong cảm giác ấy. Anh đã trong một buổi sáng trời trở lạnh. Tiết Đại Hàn vào ngày rằm cuối năm và mưa phùn. Trong phòng kín nhưng anh vẫn mường tượng rõ cái ánh sáng nhàn nhạt trắng và hơi xam xám của ngày đông. Bây giờ đang là buổi chiều. Anh đang ở trong phòng, đóng kín cửa và để điện. Ngay cả loại bóng điện tròn có thứ ánh sáng vàng đục này cũng là sự lựa chọn của anh. Bất chợt anh lắng nghe được những tiếng động khe khẽ của ngày. Chúng rời rạc và lác đác. Thảng thốt. Một cái gì đó mơ hồ đã được gọi tên: Thảng thốt. Anh biết chắc mình đang như vậy. Cả cái tiếng xe máy đâu đó cũng làm anh động lòng. Ngoài cửa, ở phía sân nhà chủ đang có tiếng nói chuyện. Những câu nói dường như cũng trở lên cố ý tham gia vào buổi chiều này. Nó thảng hoặc và đột ngột. Vu vơ. Rồi đột nhiên tắt hẳn. Một câu chuyện không thành chuyện. Se sẽ trong một ngày dường như sẽ không bao giờ là một ngày hoàn thiện.


3.
Em như sông êm ả một dòng
Có yêu giông trời chớp bể
Có hiểu lòng anh như đứa trẻ
Trong sạch và khát khao.
(LQV)

Muốn tìm một vài bức tranh của Đinh Ý Nhi giai đoạn vẽ đen trắng trên giấy báo nhưng trên mạng không thấy mấy. Chắc tại đã lâu rồi và chắc tại tranh đã bán hết. Thực ra tôi không theo dõi và hiểu biết gì lắm về hội hoạ VN cũng như thế giới giai đoạn gần đây. Cái gì va đập vào cuộc sống của mình thì mình tìm hiểu chứ chẳng thể đeo đuổi mọi điều như thể phải thế được. Giống như nhiều người, kiến thức của chúng ta thường chẳng khá hơn các bác hồi 30-45 là bao :D Cổ điển, quá cổ điển. Nhưng theo tôi thì cũng chẳng nên cố-cứ sống đúng và hết cái điều kiện xã hội của mình đi rồi mọi sự sẽ đến bằng con đường của trải nghiệm. (Đoạn vặn vẹo ngôn từ tiếp sau xin để lại).

Tôi nghĩ đến ĐYN vì đó là một trong những hoạ sỹ gần đây nhất mà tôi có để ý. Hình như là qua một trang báo TTVH từ hồi sinh viên năm nhất năm hai. Tôi thấy ấn tượng và nhớ cái ấn tượng đó. So với ngày xưa tranh của ĐYN bây giờ có sự chuyển biến: ngày xưa thấy có gì đó, bây giờ thấy phải có gì đó. Tôi thích ngày xưa hơn. Nhưng bây giờ mà nhắc đến nữa thì lại theo trào lưu mất rồi :P

Thôi vậy. Có điều nghĩ đến câu thơ của LQV không khỏi bật cười - nếu em không yên ả một dòng, em cứ tung toé toe toét sục ngầu phù sa thì anh chàng giông trời chớp bể kia phải làm sao cho hài hoà được đây. Haizz...

P/s: chào mừng danh sách friends đã lên hơn 50 người :) Có điều mấy bạn gần đây ko có hoặc ko public blog nên chẳng biết đâu mà lần :( Anybody here?