

(Theo sự chỉ đạo của bác ĐHP)
Không ganh ghét ai, không cầu cạnh ai thì làm việc gì chẳng lành, chẳng tốt. (KT)
- Tình mẹ, như tôi đã nói, là khẳng định vô điều kiện về sự sống của con trẻ và những nhu cầu của nó.
> Nhưng còn một quan trọng nữa thêm vào mô tả này:
- Sự khẳng nhận về sự sống của con trẻ có hai khía cạnh; một là quan tâm và trách nhiệm tuyệt đối cần thiết để duy trì sự sống của con trẻ và sự khôn lớn của nó.
- Khía cạnh khác tiến xa hơn việc chỉ duy trì. Đó là thái độ tiêm nhiễm trong con trẻ một tình yêu hướng đến sự sống và mang lại cho nó cảm giác ấy: sống còn thật là quý hóa, làm bé trai hay bé gái thật là quý hóa, ở trên trần gian thật là quý hóa! (Tự nhiên liên hệ đến những câu chuyện về tự tử chủ yếu xảy ra ở trẻ vị thành niên hiện nay).
+ Hai sắc thái của tình mẹ này được diễn tả rất gọn gàng trong câu chuyện về Sáng Tạo của Thánh Kinh: Chúa tạo ra thế giới, và loài người – điều này tương xứng với sự quan tâm và khẳng nhận giản dị về Hiện Hữu/ Nhưng Chúa vượt quá sự cần yếu tối thiểu này – mỗi ngày sau khi thiên nhiên - và loài người - được tạo ra, Chúa phán: “Thật là quý hóa”.
+ Tình mẹ trong bước thứ hai này khiến cho đứa con cảm thấy: sinh ra là điều quý hóa, nó tiêm nhiễm cho con trẻ “tình yêu đối với sự sống”, và không chỉ ước vọng sống còn.
+ Một ý tưởng nữa: diễn tả trong Thánh Kinh: Đất Hứa (Đất luôn luôn là biểu tượng về Mẹ) được mô tả như là “chảy tràn sữa và mật”.
+ Sữa là biểu tượng cho sắc thái thứ nhất của tình yêu: sắc thái quan tâm và khẳng quyết.
+ Mật tượng trưng cho sự êm dịu của sự sống, tình yêu đối với nó là hạnh phúc sống còn.
> Hầu hết các bà mẹ có thể cho “sữa”, nhưng chỉ số ít mới có thể cho cả “mật”.
+ Để có thể cho “mật”, một bà mẹ không những chỉ duy trì là một “mẹ hiền”, mà còn phải là một người sung sướng–và mục tiêu này không được hòan thành nhiều cho lắm!
+ Hậu quả gây trên con trẻ có thể cực kỳ quá độ - tình yêu của mẹ đối với sự sống cũng di truyền như mối ưu tư của bà.
> Cả hai thái độ đều có một hậu quả sâu xa trên toàn thể nhân cách của con trẻ, thực vậy, người ta có thể phân biệt ở những đứa trẻ - và người lớn – những đứa chỉ nhận được “sữa”, và những đứa nhận cả “sữa và mật”.
(Tình mẹ - Phân tâm học và tình yêu, Erich Fromm).
Không thích kiểu đặt gạch này nhưng muốn ép mình viết đôi điều về Quảng Nam-một vùng đất khởi đi từ BG, lòng tôi vương vấn nhiều tình cảm. Mỗi lần muốn viết, lại thấy trong mình còn thiếu vắng hụt hẫng điều gì đó không làm rõ ra được.
Sông xưa chảy mãi làm đôi ngả
Ta biết xuân nhau có một thì