Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễn bình phương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễn bình phương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

Mình chúc nhau câu gì

1.
Chúc nhau bình an nhé :)

2.
Những lúc thế này mình muốn tỏ ra vô sự, nói những chuyện bâng quơ, như thể ngày xưa làm dáng với gái í. Cho có cảm giác thật là thú vị.

3.
Nên mình lại post lại bài thơ này của NBP. Tiện tay thôi. Nhưng mình thích :P



Ban mai - Nguyễn Bình Phương


Trong thời khắc cuối cùng của mùa đông
Anh giã từ chính mình thật khẽ khàng
Và anh là núi đồi mơ màng
Chưa lìa xa bóng tối

Ở bên kia lá từ từ rơi
Trên những nóc nhà nghiêng nghiêng trên cánh tay buông hờ sau rèm vải
Một người ngước nhìn quá khứ bằng cái nhìn thân ái
Người ấy chính là anh
Anh là núi đồi mơ màng

Những ánh sáng lặng im soi một phần quên lãng
Như lặng im chiếc cần câu chờ bí mật diệu kỳ vung lên từ nước
Như hình hài một con đường và anh, con đường đi ngược
Vang xa cùng dải ngân hà

Em thân yêu người làm anh nghiêng ngả
Sao bỗng nhiên em chẳng nói câu gì
Biển đã chết sau rất nhiều lo nghĩ
Biển trả cho đêm một ảo ảnh chòng chành
Trong sương sớm ban mai còn lại mình anh
Hình bóng cũ của trái tim bé nhỏ
Đập bâng quơ trên những dải mây mờ .

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

Cáo. Hão. Xáo.

(Ảnh minh hoạ có thể không liên quan đến bài :)

1.
Cáo


Mặc dù với sự tận tình cứu chữa của bản thân và các hiệu thuốc nhưng tinh thần blogging của ecb vẫn chưa qua khỏi dịp lận đận này tuy thân thể đã ra khỏi nhà :)

Cái được là nhân thể nằm bệt đã luyện xong hơn nghìn trang giấy đặc chữ bao gồm: Einstein (NXS), Đại sử (PTA), Hành trình vào triết học (TVT), Loài tinh tinh thứ ba (JD).

Thiệt hại là không ăn nhời các còm của cbcb được nên càng lộ rõ bản chất câu kéo "trắng trợn và lộ liễu" :D Thiệt hại hơn nữa là một đống công việc dồn lại xếp hàng chờ giải quyết.

Xin trân trọng cảm ơn sự động viên thăm hỏi của các đoàn thể ban ngành và bạn bè gần xa trong thời gian vừa qua. Trong lúc đang xớ rớ tỉnh giấc, ăn nói lăng nhăng rất mong được sự lượng thứ của các bác các bạn :D

TungH

2.
Hão

Căn cứ vào sự thu vén im lặng của bác NL và điều kiện phân tích gắn với ngữ cảnh của cả lịch sử từ bác Gauxauxi (đã viết rõ) bài sau sẽ đề cập đến chủ đề gối bông có hoa văn lồng ghép cùng với tất cả các nội dung đã đọc trong lúc nằm chờ tàu (bác học, thuyết tương đối, đại sử, tiến hoá etc...) cho nó hoành và khách quan ^^

3.
Xáo

Thực ra thì xong rồi, nhưng muốn đền đáp cho phỉ cái công nhấp chuột của các bác, xin trích đăng mấy bài thơ của Nguyễn Bình Phương. (Thực tế là em chẳng nghĩ ra cái gì nên search cái ông này cho nó hợp khẩu vị chứ toàn những bài vừa đọc xong :)

Tiêu chí lựa chọn bao gồm: 1 bài liên quan đến cáo phó; 1 bài liên quan đến mộng mị; 1 bài liên quan đến sách; và 1 bài liên quan đến câu cá (tạ cái tình hỏi han của bác thợ câu mới quen :)
----------

Ca

Người đi ba bước gặp trăng
Bảy bước gặp gió năm năm gặp trời

Những ông vua cỏ chết rồi
Điếu văn đọc mãi toàn lời vu vơ

Sông này thoang thoảng sông mơ
Có con chim sẻ đánh cờ với mây

Ngày thôi gậy trúc cầm tay
Hồn lam chướng đã phất ngay về trời

Người đi xem xác của người
Hoàng hôn một bóng trắng vơi giữa đàng


Mắt

Qua con mắt khép hờ
Mặt trăng đi thẳng vào giấc ngủ
Cuối đường gặp một ban mai bàng bạc

ở đây có Nguyễn Trãi
Nguyễn Trãi bảo cuộc đời là dao và tre trúc
Sau đó im lặng dẫn ông đi xa mãi

ở đây Hồ Xuân Hương ngừng lại
Bà dựng nhà bằng những cơn mưa

Ngoài hiên
Mùa thu mơ chiếc quạt ngà
Hồ Dâm Đàm rẽ nước để trời xanh bay xuống
Nếu trời xanh bay trượt ra ngoài anh dám đỡ không

Người đeo kính hết mọi nhớ mong
Những quên lãng lại hồi về trí nhớ
Con mắt khép nửa vời là cạm bẫy thờ ơ

Trong giấc ngủ đầy mộng mị
Trăng không thể bay ra...

Vọng từ giá sách

-ánh sáng đều đều rơi ở trang bên
Ngổn ngang chữ làm sao em sang được
Ai đó nghĩ như một điều ước
Em ở dòng ba trăm mười lăm
Tối hơn đồng tử

-Và họ ru mắt cá chân của họ
Cái ngủ dịu dàng ôm ngang lưng cái chết
Những lưỡi cưa tán tỉnh những thân cây bằng nụ hôn mê mệt
Nụ hôn sinh ra một lối mòn
Họ vẫn ru mắt cá chân của họ...

-Gió
Chỉ gió
Chênh vênh đậu trên mào gà đỏ
Mình hồ nghi bao nhiêu tháng Bảy
Sét không đánh vào trán tuổi thơ
Cây cổ thụ ngạo nghễ cháy

-Vĩnh biệt vĩnh biệt niềm đam mê chân mây
Anh chỉ là chiếc áo ngủ điêu tàn

-Tôi ngắt vật gì rất trắng
Giếng nước một ánh nhìn đen...

Thơ viết khi ngồi câu

Anh vẽ em trên nước
Dưới bầu trời đầy giông
Ngón tay thon mờ mờ bãi sông Hồng
Sau lời hứa một chiếc nhẫn ánh bạc
Sau chiếc nhẫn ánh bạc là đám rước

Những chiếc cần câu vút cong những chớp mắt vàng
Dáng cá lượn giữa không trung dáng một người vượt cạn
Mong vệt sáng kia kịp về nơi ngơi nghỉ
Nét cười nửa miệng
Chữ nghĩa bơ phờ
Mong người mình yêu đừng yêu ai nữa

Thương anh mây xuống thành mưa
Nhập vào khuôn mặt cơn giông cuối mùa

---------------

P/s: Cá nhân em các bác thích bài sau hơn - trong lúc này:


Thật xa xôi

Mây đêm mây đêm kỳ dị
Bay chập chờn dưới những tầng sao
Người đi bộ nhìn cây không ngả mũ chào
Người ngồi ghế salông hoa ngồi mãi

Mây đêm mây đêm mặc áo dài
Nhạc ngựa thoang thoảng
Hương thơm từ trời
Gã đàn ông ba mươi tuổi là ta xa người yêu khó ngủ
Ngoài cửa có chiếc quạt nan cũ
Quạt mãi về ngọn gió xanh mơ

Đây những hàng rào dang dở
Lắng nghe lời bí mật tròn vành
Tóc xưa giờ đã lạnh
Với nỗi buồn tình yêu thuỷ tinh

Đây sóng thần chờ anh nơi góc bàn mênh mông thanh tĩnh
Chạy đi trốn mau đi con thạch sùng kia không anh nổi giận
Ngự trong bức ảnh màu nâu
Tuổi thanh xuân của mẹ
Thật xa xôi những lời ru

Và biển khuya mất ngủ
Vỗ ì ầm ì ầm bên gối
Mây đêm bay bay về chân trời
Chân trời run rẩy sáng...

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2009

Thơ và tiểu thuyết của Nguyễn Bình Phương

Nhân entry trước nhắc đến NBP nên mới nhớ đến việc tìm đọc thơ của tác giả này. Phải nói NBP là tác giả VN của trong khoảng chục năm gần đây khiến tôi chú ý nhất và có ý thức theo dõi đọc toàn bộ các tác phẩm-như một cách thu thập chứng từ để phân tích hơn là sự hâm mộ phong cách. Tôi đã đọc các cuốn: Trí nhớ suy tàn, Thoạt Kỳ Thuỷ, Những đứa trẻ chết già, Vào cõi. Hình như cũng chỉ còn thiếu cuốn "Ngồi" là chưa đọc. Nhưng thơ của NBP thì tôi chưa đọc lần nào. Một phần vì trước đây chưa biết cách tìm trên mạng cũng như có lần tìm mà không thấy. Lần này thử tìm lại thì có rất nhiều kết quả. Tôi nghĩ nếu chưa đọc thơ của NBP thì chưa thể cảm và hiểu hết được tiểu thuyết của Nguyễn.

Trừ sự say mê có phần hơi dễ dàng với những loang đổ của tuổi 20s trong Trí nhớ suy tàn thì ở những cuốn tiểu thuyết về sau của tác giả này là từ sự ham thích truy tìm logic của cảm thức mà tôi đã bắt đầu với những giấc mơ. Ở mỗi cuốn sách tôi đều cảm nhận được hình như mình có thể thâm nhập vào logic riêng của nó, nhưng thú thực sự tò mò chưa lần nào át được chức trách của lối mòn cảm hứng thẩm mỹ cá nhân nên ý định làm một phân tích nhỏ về tiểu thuyết của NBP vẫn còn là...ý định. Một phần cũng còn là vì chưa tìm được tập thơ nào của tác giả này (cho đến tận lần này).

Theo cách phân chia dưới ảnh hưởng của khoa Ký hiệu học (hay xa hơn là từ Ngôn ngữ học của Saussure) thì "Thơ" và "Văn xuôi" nằm trong sự chi phối của hai hình thức tu từ đối lập nhau (*):

1-Trật tự Ẩn dụ: Thay thế biến hoá (paradigmatic substitution) liên quan đến một tri giác về sự tương đồng, từ đó sinh ra Ẩn dụ.

Những đặc trưng của nó là: "biến hoá", "thay thế", "lựa chọn"-xuất hiện trong đặc tính của: Thơ/Các bài hát trữ tình/Chủ nghĩa lãng mạn/Điện ảnh/Chủ nghĩa siêu thực.

2-Trật tự Hoán dụ: Tổ hợp cú pháp (Syntagmatic combination) liên quan đến một tri giác về tính tiếp cận (contiguity), từ đó sinh ra phép Hoán dụ (metonymy-dùng một thuộc tính hay một thứ "ăn theo" để gọi tên vật chính ta cần nói. VD "sân cỏ" để chỉ bóng đá), hay phép Cải Dung (synecdoche), lấy bộ phận để chỉ toàn thể (VD "ngọn buồm" để chỉ con tàu).

Những đặc trưng của nó là: "cú pháp", "tổ hợp", "tiếp cận"-xuất hiện trong đặc tính của: Văn xuôi/Sử thi, anh hùng ca/Chủ nghĩa hiện thực/Dựng phim(**)/Báo chí

(*)-dẫn theo cuốn Nhập môn Hậu Hiện Đại, tr63. Sự phân biệt này khác với quan niệm của khoa phê bình văn học truyền thống vốn cho rằng Ẩn dụ và Hoán dụ là những hình thức tu từ có liên quan với nhau. Nó dựa trên nhận thức rằng có 2 dạng hoạt động tâm thần đối lập "giật dây" trong việc sử dụng ẩn dụ hay hoán dụ.


(**)-Chưa hiểu rõ lắm việc phân biệt "điện ảnh" với "dựng phim"-có thể do vấn đề dịch, cũng có thể do tính tương đối của việc phân chia trên 1 vài tiêu chí phân tâm học
.

Dựa vào những ý tưởng này tôi có nhận định rằng trong những tiểu thuyết của NBP thực tế đã chịu sự "giật dây" của một hoạt động tâm thần vốn dĩ dành ưu thế cho Thơ (***). Tôi thấy truyện của NBP tràn ngập những chi tiết/sự kiện/hình ảnh có tính chất gây ấn tượng mạnh trong cảm thức. Nó có điểm tương đồng với logic của những giấc mơ theo những phân tích của Erich Fromm trong "Ngôn ngữ bị lãng quên". Điều đó dẫn đến một logic chủ đạo khác trong cấu trúc tiểu thuyết của NBP: logic của cảm xúc và liên tưởng tự do. Vấn đề còn lại là tìm hiểu cấu trúc và văn phong của loạt tiểu thuyết là sẽ có một ý hướng khả thi cho việc tìm hiểu một tác giả khá khác biệt của văn học VN hiện nay.

(***)-khó mà có thể chờ tác giả giải thích tác phẩm nhưng tôi cho rằng kiểu chồng lớp và tái cấu trúc này hẳn là một việc làm có ý thức hơn là những sáng tạo tuỳ hứng. Do vậy việc cảm thụ và phân tích sẽ không đơn thuần là nhảy lùi sang bờ bên kia của đối lập-Thơ/văn xuôi-để phân tích là xong.

Nếu áp dụng kỹ thuật của Phân tâm học, tự nhiên sẽ còn một câu hỏi căn bản và thú vị về tiểu thuyết của NBP là "Vậy cái gì là tôtem trong những tiểu thuyết-giấc mơ kia?". Tôi nghĩ đây là chiếc chìa khoá quan trọng để hiểu vì sao từ những bài thơ dễ cảm lại chuyển sang bình diện của những "chuyện kể" oái oăm u uẩn kia.
-----------
Một bài thơ ngẫu nhiên của NBP

Chơi với con


e ò e ò e tí toe ngo ngoe vò vẹ
tôi đấu trán vào các đầu ngón chân
rồi lăn
óc ách tiếng gì chiều nay sót lại
một con suối hay cánh rừng tím tái?

lăn qua thuốc súng tôi rền vang tôi
tôi đánh rơi ở nơi không tìm thấy

hai đứa trẻ hai vì sao nhấm nháy
giòn và thơm trong đêm giữa hạ

tôi bị vướng vào thế giới ba tà
con voi bé nhỏ, con ve kềnh càng, con báo lù lì, con rùa vĩnh cửu
tôi xung phong làm cái chảo nấu ăn
hai đứa trẻ hai vì sao mằn mặn
vừa xào xáo vừa cười lơ cười lắc

khuất trong góc nhà tôi có cả ta cả giặc
bánh xe màu lục, viên đạn vô hình
khẩu súng ấy trắng bong như bột lọc
tôi bắn gục thời gian không thèm tiếc

trên đầu tôi hai vì sao lẫm liệt
hai đứa trẻ nhò nhè bé ti hi

tôi cù kì ku ki cũ kỹ
bình minh mọc lên một cái mào
thế là cù kì bỗng dưng thèm gáy
thèm thăng lên mấy chục tầng trời, thèm ngủ dưới mấy ngàn ngọn nước
và tôi lạc vào quyển sách của tôi
ai đó viết ra ở chân trời khác

tôi chạm tới buổi chiều nghệch ngạc
bập bềnh trôi bên cạnh những dấu trừ
một cái gì tròn vo như lạc thú
lim dim chờ cú sút
lao thẳng vào khung thành mù sương

hai đứa trẻ vò tai tôi sung sướng
ngân nga ba đứa ba quả chuông

NBP.

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2009

Ban mai - Thơ của Nguyễn Bình Phương











Minh họa: Văn Nguyễn-theo http://60s.com.vn/index/2034084/29032009.aspx

Trong thời khắc cuối cùng của mùa đông
Anh giã từ chính mình thật khẽ khàng
Và anh là núi đồi mơ màng
Chưa lìa xa bóng tối

Ở bên kia lá từ từ rơi
Trên những nóc nhà nghiêng nghiêng trên cánh tay buông hờ sau rèm vải
Một người ngước nhìn quá khứ bằng cái nhìn thân ái
Người ấy chính là anh
Anh là núi đồi mơ màng

Những ánh sáng lặng im soi một phần quên lãng
Như lặng im chiếc cần câu chờ bí mật diệu kỳ vung lên từ nước
Như hình hài một con đường và anh, con đường đi ngược
Vang xa cùng dải ngân hà

Em thân yêu người làm anh nghiêng ngả
Sao bỗng nhiên em chẳng nói câu gì
Biển đã chết sau rất nhiều lo nghĩ
Biển trả cho đêm một ảo ảnh chòng chành
Trong sương sớm ban mai còn lại mình anh
Hình bóng cũ của trái tim bé nhỏ
Đập bâng quơ trên những dải mây mờ