Hiển thị các bài đăng có nhãn định mệnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn định mệnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2009

Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình

Tất nhiên là không giống như ai kia cứ nói đâu đâu, ở đây mình là mình nói chuyện tình dục. Have sex, không phải make love luôn! Do đó...

*Cảnh báo: Nội dung người lớn, độc giả cân nhắc khi đọc tiếp!

-----------

Còn nhớ có lần từ blog bác Goldmun mà lần đến vụ thi đua dịch câu "have more sex with her" bên blog bác 5xu. Đại ý ngữ cảnh là cô vợ yêu cầu anh chồng ngồi nói chuyện nghiêm túc về mấy điểm, ngoài chuyện cần chịu khó rửa bát quét nhà, cắt cỏ...thì yêu cầu cuối là cái câu trên kia. Vấn đề là làm sao chuyển ngữ sang tiếng Việt cho sát nghĩa nhất. Cho dù mang màu sắc tếu táo thì thực sự việc chuyển nghĩa cũng rất khó vì trong tiếng ta chưa quen kiểu vợ chồng đề cập đến sex mà không có love như thế. Theo mình thì tạm có phương án "sinh hoạt vợ chồng nhiều hơn nữa" là đang dẫn đầu. (Cũng lạ là chưa thấy các bác tinh dịch gia làm tổng kết cuộc thi này. Chẳng nhẽ vụ này các bác cũng đầu voi đuôi chuột :) (Đính chính: các bác tinh dịch gia có tổng kết rất hoành tráng-chỗ nào cũng to ^^)

Nhưng bây giờ thử chuyển câu kia sang dạng hội thoại thì nó sẽ vẫn còn rất khó. Tưởng tượng chị vợ một hôm làm mặt nghiêm trọng mời chồng ngồi trao đổi vài chuyện gia đình. Đoạn cuối có thể sẽ phải là thế này chăng "về chuyện sinh hoạt của vợ chồng mình, em muốn anh...." Đấy, đến đấy là tắc tị, không biết làm thế nào cho câu nói nó xuôi. Hiển nhiên không thể là "ân ái mặn nồng hơn nữa" (@5xu), hay là "anh cần chơi tới bến hơn nữa" (@aristotle). Nghe có vẻ xuôi nhất thì chắc phải chuyển câu trên không phải là "em muốn" mà là "em cảm thấy chúng ta cần cải thiện hơn"...Ôi giời đất cái tiếng ta nó hay vậy đấy: vấn đề bị kéo xuống thành chúng ta và tinh thần chỉ còn là "cải thiện"!

Cái câu văn nói mà mình đề xuất kia nó nghe có vẻ xuôi vì nó hợp với bối cảnh (công khai) của văn hoá Việt nam hiện nay. Còn thực tế thế nào thì mình không dám chắc. Tham khảo độ bậy của môi trường văn hoá công sở đương đại, hậu hiện đại thì chắc cũng không quá khó khăn. Mà quả vậy, lấy nhau từ 5 năm trở lên thì làm gì mà không thể huỵch toẹt ra ^^

Nói thì dễ nhưng trực tiếp nữa nó thế nào thì mình cũng chưa nghĩ ra cho xuôi. Tất nhiên cái khó là phải làm cho anh chồng hiểu là mình muốn ấy nhưng mà không phải mình chê anh ấy ấy nó không được ấy. Tức là mình muốn chuyện ấy nó ấy hơn nhưng mà mình không muốn tình cảm gia đình nó bị tan vỡ trực tiếp do mấy cái chuyện ấy ấy. Cái vụ 4'33'' (*) này nó rất dễ động chạm đến sĩ diện của anh ấy-làm sao cho khỏi ấy đây ta?

Nhưng cuộc sống cũng nhiều khi éo le như cây tre trăm đốt, nên thỉnh thoảng trên mục tâm sự của Vnexpress lại xuất hiện những trường hợp gần như là vô phương cứu chữa. Thế thì người nông dân phải làm gì? Một cuộc đời gần như sẽ lỡ dở bây giờ làm sao? Để tránh phải trả lời cho câu hỏi nan giải này Bồ Câu mình xin đề nghị cùng nhau suy nghĩ về một cực hạn khác của tình huống nghiên cứu: đó là câu hỏi về ý nghĩa của cuộc đời mỗi người hay cụ thể trong ngữ cảnh này là câu hỏi về sự lựa chọn.


Khi ra một quyết định lựa chọn, điều này đồng nghĩa với sự chấp nhận một hệ quả. Nhiều khi sẽ là hậu quả. Nhưng chủ đề sẽ tiếp tục nhanh chóng mở sang phía câu hỏi về tính mập mờ, bấp bênh của hiểu biết của con người về những giới hạn của đời người, theo những chiều rất khác nhau. Một cách bất cần, vấn đề được quy gọn thành "Vậy đã sao?". Trong tiểu luận về sự phi lý A. Camus từng lấy hình tượng Sysphe chịu hình phạt lăn đá vĩnh viễn lên đỉnh đồi dưới địa ngục làm tượng trưng cho câu hỏi về thái độ của con người khi đối diện với sự phi lí của cuộc sống. Một khi con người ta chấp nhận tuyệt đối về sự phi lí ở đời thì tâm thái sẽ rất khác. Khác đến độ nào? Thường thì sẽ là sự tan rã mọi thước đo, mở ra mọi khả năng sa ngã, huỷ hoại "cái gọi là nhân cách thông thường" (BG tả là sa mạc hư vô của chủ nghĩa phi lí). Một ví dụ gần đây là trào lưu văn học linglei ở Tàu. Đời là cái đinh, tình là cái que, đứa nào loe ngoe anh xiên chết.


Nhưng mặt khác, tâm thái này cũng đem lại nhiều khả năng chấp nhận thực tại khá lạ lùng, có phần còn giống với một dạng kinh nghiệm tâm linh nữa. Mình nghe một vài nhà truyền giáo nói rằng "chỉ cần anh chấp nhận đức tin, anh sẽ thấy sự màu nhiệm, anh sẽ được cứu chuộc khỏi thế giới này...". Không hề có ý phỉ báng, cảm giác của mình với câu này hoàn toàn giống với khi đọc được một đoạn trong một truyện gì cũng thuộc dòng linglei kia mà có cái tên hình như liên quan đến rắn. Đọc dở vài trang trong nhà sách, thấy ngay cái đoạn tả cảnh have sex của 1 đôi, có đoạn tả đang ăn chim, cô gái kia thấy thích cái mùi chua của mồ hôi lẫn mùi amoniac của 1 tay bạo dâm...Chắc còn nhiều đoạn ác liệt nữa nhưng mà mẩu trên kia là ví dụ rất ấn tượng về sự bình thản đến trơ trọi trước hiện thực. Chả còn gì để ẩn giấu. Một thông điệp rất quyết liệt rạch ròi: Vậy đã sao? Khi nhận thức tất cả là hoang tàn trơ trọi thì câu hỏi tu từ "Vậy đã sao?" là một thái độ rất cần thiết để tiếp tục tồn tại.


Sống vừa là lựa chọn hành động vừa là lựa chọn thái độ trước hậu quả. Đi tiếp mệnh đề này thì hơi nhọc cho 1 tiểu luận ngắn nhưng có vẻ chính trong hành động và lựa chọn thái độ, con người tự mình đối diện với Định mệnh và định mệnh không can dự tới được sự vụ đó. Tất nhiên không nên diễn nôm điều này thành phần thưởng có màu sắc triết lý cho lối sống buông thả vô lối. Nó trỏ ra rằng chỉ và chính bằng sự tự vấn phản tỉnh về tất cả mọi hệ giá trị, mọi phạm trù, mọi thiên kiến, về chính mình, cuộc đời mình, con người sẽ bước sang một chiều kích khác mà ở đó hình như thái độ sống là một thứ rất đáng kể.
---------

(*) - Về ý nghĩa của con số 4'33'' xin xem bài về âm nhạc của NKH trên talawas gần đây hehe...

(**) - Thực ra chả phải ghi chú nhưng mà xin chú thích thêm bài này là sự thay đổi chiến thuật về từ khoá tìm kiếm dựa trên phân tích của làn sóng thời thượng mới Google analytics. Một bí mật nho nhỏ: tên cúng cơm của bác GM không hiểu sao là top trong các top dẫn vào blog của mình. Gần bét là "truyện tình ngang trái của một gia đình". Ở giữa các bác tự đoán ^^

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

3 khả năng của định mệnh

Cậu bạn hỏi tôi nghĩ gì về định mệnh? Thời đại google thậm chí chỉ cần gõ câu hỏi này lên khung search sẽ có vô số câu trả lời khả dĩ. Nhưng tự mình trả lời ngay tức khắc là một việc khác. Nó cho biết bạn đã thực sự giải quyết được câu hỏi này chưa. Câu trả lời liền môi của tôi là đại khái có 3 khả năng của nhận thức về định mệnh:

- Coi Định mệnh như là một thứ quyền lực tuyệt đối siêu nhiên, một dạng Thượng đế quan phòng có năng lực thưởng thiện phạt ác cho mọi sinh linh. Nhận thức kiểu này có ưu điểm là giúp người ta dễ chấp nhận tình thế hiện sinh của mình. Một sự chấp nhận thực ra rất có tác dụng an thần nếu nó được suy xét thận trọng và thậm chí chẳng gây ra cảm giác mất mát gì. Nhược điểm dễ thấy là sự dày vò của trí tò mò. Xem bói, xem tử vi, xin quẻ...tất cả để làm gì khi mà mọi sự là sẽ xảy ra? Nỗi thắc thỏm về định mệnh trỏ ra rằng nó vốn có nguồn gốc từ sự mất tự chủ và không thể chấp nhận nổi ý nghĩa của định mệnh như trên kia. Hệ quả của sự nửa vời: Định mệnh luôn là một ảo ảnh ám ảnh - "Đời sống biến thành định mệnh vào lúc chết-một thứ định mệnh cho kẻ khác" (Carnets, A.Camus)

- Nhận rằng có những quy luật "khách quan" của vũ trụ/tự nhiên có tính chất nền tảng và do đó chi phối sự sinh tồn của con người theo quy luật của xác suất. Con người có thể lựa chọn và có thể tiệm cận đến những nhận thức sát thực với các định luật tự nhiên kia. Nhận thức này dẫn đến một thái độ sống hợp lý là "Tận nhân lực tri thiên mệnh" như Khổng Tử đã khuyên. Trong chiều hướng này con người đã có thể lựa chọn và cảm nghiệm giá trị nhân sinh của mình. Định mệnh mất đi vẻ đỏng đảnh của mình và trí tò mò đã thôi không còn thắc thỏm về việc "tôi sẽ bị/được thế nào?" để xoay hướng sang việc "tôi có thể làm được gì?" và do vậy phản tư về việc "tôi đã sống thế nào?"

- Khả năng nữa của định mệnh lại nằm ở chỗ có một đường lối sống trong đó "định mệnh" là một khái niệm thừa không cần biết đến. Mô tả điều này hơi phức tạp nhưng quả thực việc chấm dứt truy vấn theo hệ hình tư tưởng trên trục thời gian tuyến tính cổ điển có thể mượn câu nói của Khổng Tử để minh hoạ "(sao anh không nói) ta là người khi còn trẻ thì say mê học đến quên ăn, lúc học được đạo lý thì vui mừng đến quên cả tuổi già đang đến". Không có sự bận tâm mơ hồ về thời gian, không có sự bận tâm vô lí đến định mệnh. Đơn giản là sống chăm chú và tinh tiến.