Mỗi lần xuất hiện tranh luận về trường chuyên, xã hội thường nhanh chóng chia thành hai phía. Một bên coi trường chuyên là nơi đào tạo tinh hoa, cần tiếp tục đầu tư. Bên kia xem đó là một biểu tượng của bất bình đẳng và đặc quyền trong giáo dục. Điều đáng chú ý là cả hai phía đều đang tranh luận về trường chuyên như một mô hình giáo dục trong khi có thể thấy trường chuyên ở Việt Nam chưa bao giờ chỉ là một mô hình sư phạm. Trong suốt nhiều thập niên, nó còn là một thiết chế xã hội, một cơ chế lựa chọn và hợp thức hóa những người được kỳ vọng sẽ trở thành "tinh hoa" của đất nước.
Đó mới là lý do khiến câu chuyện trường chuyên luôn tạo ra những tranh cãi lớn đến vậy.
Trường chuyên từng là một biểu tượng của thời đại
Trong giai đoạn đất nước còn thiếu đội ngũ trí thức, kỹ sư, bác sĩ và nhà khoa học, việc phát hiện sớm những học sinh có năng lực nổi bật để tập trung đào tạo là một lựa chọn hoàn toàn hợp lý. Trường chuyên khi ấy không đơn thuần là nơi học tốt hơn mà nó còn mang chức năng biểu tượng gần giống như Quốc Tử Giám trong xã hội truyền thống.
Đỗ chuyên đồng nghĩa với việc bước vào một không gian xã hội mới. Một học sinh không chỉ nhận được chương trình học khác, em đồng thời nhận được một danh tính mới. Gia đình kỳ vọng nhiều hơn và thầy cô cũng dành cho em nhiều sự chú ý hơn.
Bạn bè nhìn nhận khác đi. Ngay từ tuổi mười lăm, xã hội đã gửi đến em một thông điệp rất rõ: "Em là một trong những người được lựa chọn." Thông điệp ấy có thể trở thành nguồn động lực rất lớn nhưng cũng có thể trở thành áp lực kéo dài nhiều năm, thậm chí nhiều thập niên. Bởi trường chuyên không chỉ đào tạo năng lực, nó còn sản xuất bản sắc.
Một mô hình giáo dục đặc biệt
Nếu chỉ nhìn vào chương trình học, nhiều người nghĩ học chuyên đơn giản là học nhiều hơn. Thực ra, bản chất của nó là một quá trình chuyên môn hóa rất sớm. Người học được phép đầu tư rất sâu vào một lĩnh vực, đồng thời ngầm giảm bớt áp lực phải đạt thành tích tương đương ở các lĩnh vực khác. Một học sinh chuyên Toán có thể dành hàng nghìn giờ cho Toán. Một học sinh chuyên Văn sẽ được dành phần lớn thời gian để đọc và viết. Đó là lựa chọn hợp lý nếu mục tiêu là đào tạo chiều sâu, nhưng cũng giống mọi hình thức chuyên môn hóa khác, nó luôn đi kèm một đánh đổi: Chiều sâu thường được tạo ra bằng cách hy sinh một phần chiều rộng. Điều thú vị là cách học ấy cũng góp phần hình thành một kiểu tư duy.
Trong giáo dục phổ thông, đặc biệt ở các môn tự nhiên, học sinh chủ yếu làm việc với những bài toán đã được xác định rõ: dữ kiện đầy đủ, mục tiêu rõ ràng và luôn tồn tại một lời giải đúng. Học chuyên thực chất là luyện tập nhiều hơn trong cùng một thế giới ấy. Điều này tạo ra những người rất giỏi trong việc giải quyết các vấn đề đã được đặt ra. Nhưng đời sống, quản trị hay đổi mới sáng tạo lại thường bắt đầu từ một việc khác: xác định đúng vấn đề cần giải. Khoảng cách giữa hai năng lực ấy chính là khoảng cách giữa "thế giới đóng" và "thế giới mở".
Trường chuyên còn là một môi trường xã hội hóa
Một khía cạnh ít được nhắc tới là nhiều học sinh chuyên, đặc biệt ở các tỉnh, sống trong ký túc xá từ rất sớm. Phần lớn các em học cùng nhau, sinh hoạt kí túc cùng nhau. Cạnh tranh cùng nhau và trưởng thành cùng nhau. Đó không chỉ là một lớp học mà là một cộng đồng. Môi trường ấy tạo ra nhiều ưu thế: tinh thần học thuật, mạng lưới bạn bè chất lượng, động lực phấn đấu và khả năng tích lũy vốn xã hội nhưng nó cũng tạo ra những chuẩn so sánh rất khác. Có người hình thành sự tự tin. Có người mang mặc cảm vì luôn ở giữa những người giỏi. Cũng không ít người lại phát triển cảm giác ưu việt. Những điều ấy không chỉ đến từ tính cách cá nhân mà còn là kết quả của chính môi trường xã hội mà các em lớn lên.
Thiết chế bị đứt gãy
Nếu nhìn toàn bộ hệ thống, có lẽ vấn đề không nằm ở trường chuyên. Vấn đề nằm ở chỗ chuỗi phát triển tài năng thường dừng lại sau bậc phổ thông. Trường chuyên phát hiện người học giỏi nhưng sau đó, xã hội chưa hình thành đầy đủ những thiết chế tiếp nối như các đại học nghiên cứu mạnh, chương trình danh dự, phòng thí nghiệm, quỹ nghiên cứu hay mạng lưới cố vấn đủ sức tiếp tục nuôi dưỡng họ. Bởi vậy, trường chuyên nhiều khi trở thành đích đến thay vì điểm khởi đầu. Đó không hẳn là một sai lầm của quá khứ.
Trong bối cảnh lịch sử trước đây, khi nguồn lực còn rất hạn chế, ưu tiên phát hiện và đào tạo đội ngũ cán bộ khoa học đã là một thành công đáng kể. Nhưng trong bối cảnh hiện nay, khi quốc gia đặt mục tiêu phát triển dựa trên khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo, câu hỏi không còn là "Có nên có trường chuyên hay không?" mà là "Sau trường chuyên sẽ là gì?"
Tinh hoa không còn là một khái niệm đơn nhất
Trong nhiều thập niên, xã hội gần như đồng thuận rằng học giỏi đồng nghĩa với tinh hoa. Đó là một định nghĩa phù hợp với thời kỳ khan hiếm tri thức. Ngày nay, thành công đến từ nhiều con đường hơn: Một doanh nhân có thể tạo ra hàng chục nghìn việc làm. Người nghệ sĩ có thể định hình bản sắc văn hóa. Nhà khoa học tạo ra tri thức mới. Người làm công nghệ tạo ra nền tảng cho hàng triệu người sử dụng. Một nhà hoạt động xã hội có thể thay đổi nhận thức cộng đồng. "Tinh hoa" vì thế không còn là một khối thống nhất - Đó là nhiều loại tinh hoa khác nhau.
Và trong thời đại trí tuệ nhân tạo, khi máy móc ngày càng giỏi giải quyết những bài toán đã biết, khoảng cách giữa con người sẽ ngày càng nằm ở những năng lực khác: khả năng đặt câu hỏi, kết nối các lĩnh vực, tạo ra ý nghĩa, lãnh đạo con người và chịu trách nhiệm trước những quyết định chưa có đáp án. Có lẽ xã hội sẽ dần chuyển từ việc tìm kiếm những người giải bài toán giỏi nhất sang những người nhìn ra bài toán đáng để giải nhất.
Vì sao tranh luận về trường chuyên lại gay gắt?
Bởi trường chuyên không chỉ là trường chuyên. Nó là nơi xã hội nhìn thấy rõ nhất quá trình lựa chọn ai sẽ được đầu tư nhiều hơn. Trong khi nhiều nguồn lực khác như gia đình, quan hệ, vốn xã hội hay di sản kinh tế phân bố kín đáo hơn, thì trường chuyên là một thiết chế tuyển chọn công khai, có kỳ thi, có danh tiếng và có biểu tượng. Nó trở thành nơi mọi cảm xúc về bất bình đẳng được chiếu lên. Bởi vậy, các cuộc tranh luận thực chất không chỉ xoay quanh giáo dục mà chúng đang phản ánh những câu hỏi lớn hơn: “Ai xứng đáng được đầu tư?”, “Tiêu chí lựa chọn ấy còn phù hợp không?”. Và sau tất cả: “Ai có quyền định nghĩa thế nào là tinh hoa?”. Đó là câu hỏi về quyền lực biểu tượng.
Bởi người định nghĩa "tinh hoa" cũng đồng thời định nghĩa điều gì đáng học, đáng đầu tư, đáng tưởng thưởng và đáng được xã hội kỳ vọng.
Kết
Có lẽ, điều đáng suy nghĩ nhất không phải là giữ hay bỏ trường chuyên. Một nền giáo dục luôn cần những cơ chế phát hiện và bồi dưỡng người có năng lực nổi bật. Điều quan trọng hơn là phải đặt cơ chế ấy trong một hệ thống phát triển tài năng hoàn chỉnh và trong một quan niệm rộng mở hơn về tinh hoa. Tinh hoa không chỉ là người học giỏi. Tinh hoa cũng không chỉ là phẩm chất của cá nhân. Đó là kết quả của sự gặp gỡ giữa năng lực, thiết chế và nhu cầu phát triển của một xã hội trong từng giai đoạn lịch sử. Vì thế, câu hỏi lớn của giáo dục Việt Nam hôm nay có lẽ không còn là "có nên có trường chuyên hay không", mà là: Trong một xã hội ngày càng đa dạng và trong thời đại AI, chúng ta muốn lựa chọn, nuôi dưỡng và trao quyền cho những con người như thế nào để dẫn dắt tương lai của đất nước?
